Thứ Bảy, ngày 16 tháng 4 năm 2016

Xuyên qua Màn Đêm


Tuy đã ngoại thất thập, nhưng dáng vẻ và tinh thần bác Hoàng Vũ Lai vẫn còn sắc sảo, tinh anh lắm. Bác tiếp tôi ngay trước ngôi nhà của mình - tại xã Hoa Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An - rồi mời ngồi bên cạnh bộ giong giản dị. Bằng một giọng nói hùng hồn chưa vơi nhiệt huyết, bác sang sảng kể về những năm tháng tù đày của cuộc đời mình. Cây bút trong tay tôi phải ghi chép liên tục, để bắt kịp câu chuyện của bác – một người tù của hơn nửa thế kỷ về trước.

Mặt trận Cộng Hòa Bắc Việt Nam

Miền Bắc Việt Nam những năm 1960, xã hội còn chìm trong tăm tối, đói nghèo và lạc hậu. Người ta vẫn mãi loay hoay với phong trào xây dựng hợp tác xã bình quân và chi viện sức người sức của cho tiền tuyến. Ánh sáng của vùng nông thôn miền bắc lúc bấy giờ chỉ là ngọn đèn dầu, và vốn tri thức duy nhất là chiếc loa kim để nghe thông tin về công cuộc xây dựng “chủ nghĩa xã hội” và tình hình chiến sự. Người dân chẳng thể biết gì hơn, ngoài những phương tiện tuyên truyền khép kín như vậy.

Thứ Ba, ngày 19 tháng 1 năm 2016

Quê Tôi


Chợ Hôm (Hình: Minh Văn)
Quê tôi vốn là huyện lỵ cũ thời Pháp thuộc, một nơi được coi là sơn thanh thủy tú. Điều kỳ lạ là, trong mấy xã vùng đồng bằng quanh đây, chỉ duy nhất nơi này có được một ngọn núi đá tự nhiên nổi lên, mà dân gian vẫn quen gọi là Rú Bỉn. Bên dưới chân núi, dòng Sông Con hiền hòa uốn lượn, tạo nên cái thế phong thủy rất đẹp.

Hồi nhỏ, tôi cùng đám bạn thường rủ nhau lên Rú Bỉn chơi. Núi không cao lắm, chỉ leo một lúc là tới đỉnh. Trên đó hang hốc bí ẩn, những tảng đá xếp chồng lên nhau với đủ hình thù, cỏ cây thì mọc chen lấn, um tùm. Lũ trẻ cùng nhau leo lên một tảng đá lớn, phẳng phiu như bàn cờ tiên, mà ngồi tán gẫu. Từ đây, có thể nhìn bao quát cả vùng. Cách đó chỉ mấy trăm mét là nhà thờ Chúa Ki-Tô sừng sững, dóng dả tiếng chuông ngân.

Thứ Năm, ngày 03 tháng 12 năm 2015

Thổi hồn cho Gỗ

    
Đèn Lồng trang trí (Hình: Minh Văn)
     Nghề đồ gỗ có xuất xứ từ lâu đời và luôn gắn bó mật thiết với cuộc sống con người. Ban đầu người ta làm ra những đồ vật thông dụng để phục vụ sinh hoạt như giường, tủ, bàn ghế, kệ sách, sau đó là các đồ thủ công mỹ nghệ cao cấp khác. Gỗ là vật liệu tốt và dễ kiếm, vì cây cối mọc ở xung quanh ta, ngay trong vườn nhà, xa hơn nữa là đồi núi bạt ngàn. Con người thường có xu hướng chọn những giống gỗ tốt để đóng đồ, làm sao cho sản phẩm vừa bền, lại đẹp. Dân ta vẫn gọi nôm na nghề làm đồ gỗ là thợ mộc (phiên âm tiếng Hán, gỗ là mộc: ).  Dần dà, thợ mộc trở thành một nghề quen thuộc. Nhiều địa phương trên khắp cả nước, đã hình thành nên những làng nghề nổi tiếng, với những sản phẩm gỗ tài hoa. Nghệ nhân đã kỳ công thổi hồn mình vào từng thớ gỗ, để khi ngắm một sản phẩm hoàn tất, ta cảm nhận được những ý tưởng gửi gắm trong đó, cũng như tài năng cao siêu của họ.

     Xem một sản phẩm đồ gỗ, cũng giống như khi đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật vậy. Ở đây, chất liệu mà người nghệ sĩ chọn để sáng tạo là gỗ, trên đó được chạm khắc những hoa văn tinh tế, sống động. Ngoài những hình khắc hay chạm, khảm mô phỏng thiên nhiên và cuộc sống, nghệ nhân còn thể hiện các điển tích văn học hay lịch sử một cách tài tình. Để được coi là một sản phẩm đẹp, hoa văn phải sắc nét và sống động. Nhìn vào như thấy hoa đang nở, chồi biếc đang phô, nước chảy và mây bay không ngừng. Dù hoa văn cầu kỳ hay đơn giản, qua bàn tay nghệ nhân tài hoa, nó đều trở nên đẹp mắt.

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 11 năm 2015

Bóng tỏa thời gian

     
Hoa Lộc Vừng
    Lan mở cánh cổng quấn đầy những dây leo, thấy tôi, cô vui mừng reo lên:

     - A! Anh Phú! Mời anh vào nhà chơi!

     Nói rồi Lan đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc vừa mới xõa xuống trán, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng. Khép cánh cổng lại, cô nhanh nhảu bước theo tôi, tíu tít:

     - Lâu quá rồi anh em mình không gặp nhau! Bây giờ anh làm việc ở đâu?...

     Dường như tôi quên trả lời Lan, vì tâm trí lúc này đang mãi theo đuổi những ý nghĩ xa xăm. Khung cảnh khu vườn quen thuộc hiện ra, lấp ló sau tán lá xanh biếc, những bông hoa Thược Dược đang lặng lẽ khoe sắc.